Cho đến nay đồi Vọng Cảnh vẫn còn là một chốn dừng chân lạ lẫm và chưa được nhiều người biết đến. Cũng bởi lẽ đó mà nơi đây còn giữ nguyên được những nét hoang sơ, êm đềm vốn có, du khách đến đây sẽ không phải lo lắng cảnh người chen chúc như ở những địa điểm du lịch nổi tiếng khác.
Đồi Vọng Cảnh chỉ cao chừng 43m, dưới chân đồi tiếp giáp với dòng sông Hương thơ mộng như một dải lụa mềm mại, uốn lượn quanh co. Nhìn sang phía bên là núi Ngọc Trản soi bóng xuống dòng Hương. Đứng từ trên đồi, du khách có thể quan sát được cả những vườn cây ăn quả xanh mướt xen lẫn giữa màu xanh của những bóng thông, những hàng ngói xám của đền chùa, lăng tẩm…

View nhìn thẳng xuống dòng sông Hương từ đồi Vọng Cảnh
Thời điểm ngắm cảnh tốt nhất từ trên đồi Vọng Cảnh là khoảnh khắc chiều ta, khi hoàng hôn buông xuống những tia nắng cuối cùng của một ngày (17h vào mùa đông và 18h vào mùa hè). Khi ấy, mặt trời sẽ dần khuất bóng sau những ngọn núi cao trập trùng cùng mây trời cũng ngả dần sang màu đỏ, nhuộm vàng cả một mảnh hiện lên trước mắt du khách. Dân bản địa nơi đây rỉ tai nhau rằng, nếu đến vào lúc bình minh sương tan hoặc khi hoàng hôn buông mặt trời núp bóng mới có thể thấm thía và hiểu được hết cái vẻ đẹp như mơ, như thơ, như họa của góc trời xứ Huế này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét